Bạn có yêu màu đỏ rũ buồn của hoa gạo ( hoa mộc miên) ? Bạn có bâng khuâng khi nhìn từng chùm hoa gạo rơi rụng xuống một góc đường? Bạn sẽ càng xao xuyến hơn khi đến với những bài thơ về hoa gạo – Bài thơ về hoa mộc miên hay nhất mà tôi đã sưu tầm được ở dưới đây.

Tháng Ba (âm lịch), khi những vạt nắng đã trở nên vàng ươm, sóng sánh rót xuống vạn vật, cũng là lúc ở mỗi làng quê, những bông hoa gạo bắt đầu nở đỏ. Hoa như đang thắp lửa, đỏ rực một vùng trời. Cây gạo từ lâu trở thành linh hồn của mỗi làng quê. ” Hoa gạo rụng xuống bà già cất chân” – Đó là câu thơ – câu cửa  miệng quen thuộc từ lâu đời khi mỗi lần nhìn thấy một góc đỏ những hoa mộc miên ở đầu ngõ.

Với tôi, những bông hoa gạo như những ngọn nến lung linh thắp sáng cả tuổi thơ. Mỗi lần đi xa về, tôi chẳng bao giờ quên ghé qua gốc gạo già cằn cỗi dễ đến hơn trăm tuổi. Nơi đây cũng là sân chơi của tụi trẻ chúng tôi mỗi độ hè về. Đến cái thơi khắc tháng Hai, tháng Ba là bọn con gái lại đua nhau nhặt nhạnh những bông gạo vừa rơi xuống sân. Không hiểu sao cứ mỗi lần ngắm nhìn từng cánh hoa rơi lòng tôi lại buồn tênh đến lạ. Cái cảm giác khắc khoải lưu luyến cành cây không muốn rời xa của những chùm mộc miên khiến lòng người dợn lên bao cảm xúc. Có lẽ chính vậy, mà những bài thơ về hoa mộc miên luôn mang nét buồn, nét sầu tư như vậy.

Hãy cùng chúng tôi cảm nhận những bài thơ hay về hoa gạo mà tôi đã sưu tập và tổng hợp ở ngay dưới đây nhé!

1. HAI MÙA HOA GẠO

Tháng ba năm trước mộng mơ
Màu hoa gạo đỏ tựa như máu hồng
Chiều buông vương sợi tơ lòng
Buộc anh chặt lại tình nồng duyên trao
Bàn tay vuốt nhẹ má đào
Bóng em nghiêng thỏa lối vào chiều hôm
Nồng say mộng đắm tương hồn
Tay chèo khua nhẹ trăng vờn cõi mơ
Dập dềnh con sóng đôi bờ
Thuyền trôi dưới ánh trăng mờ đêm thâu
Năm nay hoa gạo đỏ màu
Em đâu chẳng thấy ruột nhàu buồn vương
Anh về tìm bến sông tương
Con thuyền tách bến lạc đường nẻo xa
Bỗng nghe có tiếng chim ca
Tiếng kêu thổn thức lời đà ái oan
Lời chim hót líu than van
Duyên xưa đứt đoạn xua tan mộng rồi
Nghe chim đã biết tình đời
Mây trôi nẻo khuất tình tôi héo sầu
Ngày quen hứa buộc chỉ màu
Se duyên đỉnh ước hẹn câu chung tình
Lời thề còn đọng môi xinh
Lòng em đã vội cắt tình duyên ngang
Để cho duyên phận bẽ bàng
Đêm nay nhìn ánh trăng vàng rượu suông
Trời khuya lá đẫm giọt sương
Vẳng đâu tiếng nhạc ai đương dạo đàn
Anh không nỡ vội trách hờn
Có duyên không nợ dập dờn sóng trôi
Anh tìm bến khác cùng người
Dù cho không đẹp sắc ngời như em
Chỉ cần hương lửa ấm êm
Thuận buồm xuôi gió bên thềm giăng hoa
Chúc em hạnh phúc nẻo xa
Mai sau có gặp cũng là bạn nhau
Cuộc đời như những chuyến tàu
Hành trang kỷ niệm cho nhau còn gì
Đoàn tàu chuyển bánh ra đi
Sân ga có một bờ mi thoáng buồn.
Tác giả: Nguyễn Văn Chiêu
***
2. THƠ TÌNH MÙA HOA GẠO

Em có nhớ mùa hoa gạo trước
Xưa một thời nguyện ước ta trao
Với anh luôn thấy nghẹn ngào
Vì rằng nó đã in vào đáy tim.
Ngày tạm biệt em tìm đường mới
Dẫu biết rằng chới với lo toan
Hẹn nhau sau nếu chu toàn
Không quên mùa gạo em ngoan sẽ về.
Anh tìm kiếm đam mê thuở dại
Của những ngày hứa mãi trao nhau
Nhặt bông hoa rụng úa màu
Nâng lưu tự hỏi mà đau cõi lòng
Nhớ ngày ấy chong chong mộng ước
Mong đến ngày kiệu rước em qua
Kết duyên se thắm mặn mà
Mà giờ cách trở, nhạt nhoà tháng ba.
Tác giả: Cao Hằng

3. HOA GẠO ĐẦU ĐÌNH

Hoa gạo đầu đình vẫy mãi người xa quê
Vì đâu anh đi không về
Chiếu vua lấy nhà
Quan làng lấy ruộng
Áo anh viền năm tà
Rách từ vai rách xuống

Khăn gói lúc chia ly
Mang nặng trăm sông nghìn núi
Buộc chặt tình người quê hương thui thủi
Một nắm cơm tròn
Đường xa ăn chẳng biết ngon

Tiếng anh hát theo em vào bếp
Lửa bừng lên thoáng mặt anh cười
Trong tiếng rơm khô nghe vẳng một lời

Nghèo đói phải xa quê
Nuôi tóc đợi anh về
Tiếng hát theo em đi vớt bèo
Em vớt được mấy chùm sao sáng
Vớt đôi con mắt nhìn theo

Tiếng hát theo em đêm về xay lúa
Cối xoay tròn biết thuở nào xong
Tai cối đuổi nhau mãi mãi
Biết bao giờ nên vợ nên chồng?

Tác giả: Hoàng Cầm

4. MÙA HOA GẠO

Thơ: Phan Thanh Tùng
Chị ơi! hoa Gạo nở rồi
Tháng ba nắng nhạt tiết trời mọn xuân
Mấy chùm hoa rụng bâng khuâng
Vấn vương theo gió như chừng đợi ai…

Chị tôi năm tháng hao gầy
Đứng trông, ngồi ngóng người trai bên làng
Lâu rồi chả thấy anh sang?
Một lần chớp nhoáng vội vàng cũng không!

Vậy mà chị chẳng lấy chồng
Mấy người dặm hỏi, đến xong rồi về
Chị rằng chị có hẹn thề
Mặc cho thiên hạ khen chê nọ này.

Bao lần duyên muộn qua đây
Cứ như hoa Gạo rụng xoay trong trời
Chị ơi! thương quá chị ơi!
Hy sinh xuân sắc một đời cho ai?

Chị cô đơn cả đời này?
Bởi lời thề ước… Hỏi ai hiểu lòng…
Như cây hoa Gạo giữa đồng
Mênh mông cô quạnh trổ bông cuối mùa!

Hôm nay người ấy về chưa?
Thương bông hoa Gạo rụng thưa thớt buồn
Chờ nhau chớp bể mưa nguồn
Chờ nhau biển cạn, sóng cuồng đại dương!

Chị ngồi thơ thẩn soi gương
Còn đâu má thắm, môi hường ngày xưa…
Mảy may còn chút duyên thừa
Vùi theo nấm mộ người chưa lấy chồng !.

Thơ hoa gạo mới nhất
Thơ tình hoa gạo hay nhất (ảnh: internet)

5. THÁNG BA HOA GẠO ĐỎ

Thơ: Lương Thiện Chiến
Lối cũ chiều nay tôi lại về
Hoa Gạo đang mùa đỏ ven đê
Vẫn gió tràn qua từ trong nội
Thoảng chút hương xưa tự một khuya

Dốc nhỏ còn in dấu chân ai
In xuống bóng tôi, bóng đổ dài
Nghe lòng dậy khúc buồn tê tái
Trên cành con sáo hót mỉa mai

Tôi đi tìm giữa đống tro tàn
Đang nguội lạnh dần với thời gian
Một đốm lửa hồng còn âm ỉ
Khơi lên thiêu cháy cả mùa Xuân

Tôi muốn đốt cháy cả hồn em
Cho hết thẳm sâu giếng mắt huyền
Môi không hình tim, không đỏ nữa
Để em là mãi của… Tôi điên

Nhưng em đã đi tận cuối trời
Lửa lòng lại thiêu đốt hồn tôi
Tôi cháy bùng lên trong nuối tiếc
Rực hồng trong nỗi nhớ không nguôi

Không hẹn nhưng tôi vẫn trở về
Tháng Ba hoa Gạo đỏ chân đê
Đỏ như những mảnh tim ai vỡ
Thắp lửa tình yêu cháy say mê.

6. KHÚC GIAO MÙA

Thơ: Đăng Vinh Trần
Tháng ba, hoa gạo gọi hè ,
Lập lòe đỏ lửa đường quê đầu làng
Xa lâu, gặp lại ngỡ ngàng ,
Ai mang lửa đỏ vãi ngang lưng trời.

Tiếng chào mào hót chơi vơi,
Mây trôi gió thổi tình tôi đắng lòng
“Ai mang con sáo sang sông “,
Để hoa tơi tả đỏ lòng ngóng trông.

Lời thề còn đọng môi hồng ,
Mà em đã vội ngược dòng sang ngang
Để lòng ai mãi bẽ bàng ,
Để hoa gạo rụng nát tan bên đường.

Lạ thay còn chút vấn vương ,
Lất lây gió thoảng giọt sương rơi sầu
Nhìn bông hoa gạo nhạt nhàu ,
Bâng khuâng một cõi mà đau đớn lòng .

Hè về xanh ngắt từng không,
Vàng vàng nắng trải cánh đồng mộng mơ.
Sen hồng ngan ngát vần thơ ,
Tình xưa phảng phất bến bờ chiều hôm.

7. MÙA HOA GẠO

Thơ: Võ Quang Hân
Tháng ba về hoa gạo trổ đầy bông
Vương nắng nhạt ủ hương nồng trước ngõ
Hôn lả lơi nhuỵ vàng bay theo gió
Lá vô tình vò võ suốt canh thâu

Bóng nguyệt trần rọi hoa rụng úa mầu
Rơi vương vãi nhuốm âu sầu mộng ước
Mùa hoa gạo ai sải chân vội bước
Như cuộc tình mải vội lướt qua nhau

Tháng ba về gợi nhớ những niềm đau
Ngày hai đứa nói chung câu thề hẹn
Em chúm chím nụ cười duyên bẽn lẽn
Tình chúng mình ước hẹn mãi chung đôi

Để hôm nay tình ấp ủ chia phôi
Câu hẹn ước chung tình trôi muôn nẻo
Mùa hoa gạo nhuốm nỗi niềm sầu héo
Ôm cuộc tình lạnh lẽo lắm người ơi!

Tháng ba về góp nhặt mảnh tình rơi
Níu giữ lại giữa khoảng trời sâu thẳm
Mùa hoa nở tình trôi xa vạn dặm
Nhớ em nhiều lệ ướt đẫm trào tuôn…

8. BÀI THƠ: EM NGHIÊNG…!

Tác giả: Toàn Tâm Hòa
Em nghiêng cái nắng tháng ba
Hứng hoa gạo rụng la đà bên sông
Hạ về khắp cả trời không
Hanh hao con nắng trải đồng vàng mơ

Em nghiêng chiếc nón bài thơ
Để tôi đánh rớt câu thơ của mình
Biết cố ý…hay vô tình
Em đong đưa một ánh nhìn…tôi say

Em nghiêng theo gió lắt lay
Để cho suối tóc vờn bay mộng thường
Lạ kỳ một chút vấn vương
Con tim loạn nhịp…cứ đường đột rung

Em nghiêng gót ngọc ung dung
Kiêu kỳ một chút, lạnh lùng bước qua
Tay cầm hoa gạo tháng ba
Để cho ai đó gần xa…yêu thầm.

9. BÀI THƠ: LỠ MỘT MÙA HOA

Thơ: Phú Sĩ
Anh lại chờ đến mùa hoa gạo nở
Tìm lại mình một khoảng lặng đơn côi
Mùa hoa xưa nay đã khuất xa rồi
Bởi ngày ấy anh vô tình gác lại

Anh bỏ quên nỗi lòng hoa hoang dại
Quên chiều vàng tê tái cánh hoa rơi
Bước lang thang quên lối cũ chiều trôi
Khi quay lại xa rồi màu hoa đỏ

Anh có biết cánh hoa buồn ngày đó
Như tiếng lòng mong đợi kẻ quên đò
Để mùa về cơn gió gói mùa đi
Để hôm nay còn gì trong kỷ niệm

Anh có nhớ chuyện tình hoa sim tím
Sắc hoa tàn ngất lịm nhạt màu mây
Còn lại gì hương lan tỏa đâu đây
Đã lỡ rồi một mùa hoa ngày ấy…

Ảnh hoa gạo đẹp
hoa gạo đỏ rực trong tháng 3 (ảnh: internet)

10. BÀI THƠ: MÙA HOA GẠO

Thơ: Bình Minh
Xưa anh hẹn đến mùa hoa gạo đỏ
Anh trở về để thỏ thẻ lời yêu
Thời gian đi mặc nắng sớm mưa chiều
Hậu phương đó em đây nhiều ngóng đợi

Xuân đã sang trời quê xanh vời vợi
Lại đến mùa hoa Gạo ngóng người đi
Hải đảo xa anh có nhớ những gì
Lời buổi ấy thầm thì trong nắng sớm

Em vẫn biết khi tình ta vừa chớm
Lại chia xa mỗi đứa một con đường
Để tình đầu còn mộng mị vấn vương
Sầu lưu luyến quê nhà thương em đợi

Dù cách xa đôi khi lòng chới với
Mong anh về bên bến đợi hôm mai
Rồi một ngày nắng đẹp một thân trai
Về cùng em sải chân dài ta bước

Anh ra đi vì quê hương đất nước
Đón anh về chung bước một mùa hoa!!

>>>Tham khảo thêm:  Chùm Thơ Về Hoa Loa Kèn Hay Nhất – Mùa Hoa Loa Kèn – Mùa Nắng Yêu Thương

Với tâm hồn nhạy cảm của các thi sĩ xưa và nay thì một ngọn gió lay, một cơn mưa nhẹ, một cánh hoa rơi cũng đủ họ khóc trong tiếc nuối. Cũng vì vậy mà ngắm nhìn những cánh hoa mộc miên nhẹ rơi bên khoảng trời Xuân đã khiến họ chênh vênh bao cảm xúc nên những vần thơ viết về hoa gạo mới tinh tế và cảm xúc như vậy. Hi vọng những bài thơ về hoa gạo mà tôi đã chia sẻ trên đây sẽ làm bạn đọc hài lòng và thích thú. Đừng quên đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thường xuyên những bài thơ hay nhé. Chúc các bạn sức khỏe, tình yêu và hạnh phúc. Thân ái!

0/5 (0 Reviews)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *