Chùm thơ tự sáng tác về tình yêu với những ngôn từ vô cùng buồn lãng mạn là món quà tinh thần ý nghĩa dành tặng cho người yêu, người tình đã xa. Bất cứ một người nào khi yêu cũng đều muốn nhận những lời nói yêu thương ngọt ngào từ người còn lại. Tặng thơ hay cũng là một gợi ý tuyệt vời, những vần thơ ngọt ngào, thơ buồn chất chứa nỗi lòng yêu thương của bạn sẽ khiến người ấy xúc động và dành tình cảm yêu thương cho bạn nhiều hơn. Thơ tình yêu sẽ giúp tình cảm của bạn bền chặt hơn theo thời gian, vậy nên hãy tham khảo những bài thơ hay sau đây và dành tặng cho một nửa yêu thương của mình, hoặc nếu bạn biết sáng tác thơ thì hãy viết một bài thơ thể hiện nỗi lòng, tình cảm của mình với người ấy nhé!

1. Thơ tình buồn: Chân tình 

Sáng tác: Thiên Gia Bảo

Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anh
Ta lại trở về như lúc mình chưa đến
Nhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịn
Bởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi…
Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơi
Chỉ khác một điều không còn yêu ai nữa
Và những cơn mơ đã thôi không gõ cửa
Những đêm chập chờn cho giấc ngủ bình yên…
Chúng mình trở về làm người lạ từng quen
Nếu có gặp nhau em đừng nên bối rối
Đường vẫn thênh thang bàn chân quên chờ đợi
Hé một nụ cười rồi rẽ lối người dưng…thơ tự sáng tác về tình yêu phần 1
Ánh mắt mùa xa chẳng níu một bước dừng
Cứ như vậy nhé để lòng thôi vương vấn
Và để trái tim hiểu ra đừng ngộ nhận
Thứ mà từ lâu chưa chắc thuộc về mình…
Tất cả chúng ta rồi sẽ phải trưởng thành
Mọi nỗi đau cũng chỉ còn là quá khứ
Dĩ vãng không tên chôn vùi điều dang dở
Mình lại lớn thêm từ cay đắng cuộc đời…
Có cuộc tình nào không trắc trở chia phôi
Anh vẫn thầm mong em bên người hạnh phúc
Còn anh mai này dù bến trong hay đục
Cũng phụ lòng riêng đừng đến những con đò…
Nếu lỡ một ngày tất cả hóa tàn tro
Và hai chúng mình đều trở về cát bụi
Sẽ không còn gì để cõi trần tiếc nuối
Bởi những ngày qua ta đã sống chân tình.

2. Lời tạm biệt sau cùng.

Thơ: Khiêm Đô Văn

Đến bao giờ chuyện ấy sẽ xảy ra?
Ngày em rời xa anh để về bên người khác.
Anh biết rồi một ngày tình yêu kia phai nhạt,
Bởi bấy lâu nay em đã khác quá nhiều…
Điều em chọn không còn là tình yêu,
Hoặc nếu có, cũng không cùng anh nữa…
Nên nếu buộc lòng anh phải chọn lựa,
Anh muốn được nghe chuyện đã biết trước rồi.
Nói đi em dẫu chỉ một lời thôi,
Cho anh thấy điều mình luôn sợ hãi.
Anh không muốn một ngày thành thừa thãi,
Chỉ vì muốn được yêu mà mang nợ một người…thơ tự sáng tác về tình yêu phần 5
Anh không muốn mình cứ phải gượng cười,
Sau tất cả, đừng dối nhau, tội lắm!
Nên nếu không thể cùng nhau tay nắm,
Hãy nói anh nghe lời tạm biệt sau cùng.

3. Có một ngày.

Thơ: Đặng Minh Mai

Có một ngày em chẳng nhớ đến anh
Đôi mắt biếc không chòng chành khao khát
Lời âu yếm cũng chẳng còn dào dạt
Em xa rồi nghe mặn chát bờ môi
Có một ngày ta không bước chung đôi
Con đường cũ cũng xa rồi hai ngả
Vòng tay ấm nay trở thành xa lạ
Áng mây chiều dường như đã ngừng trôi
Có một ngày giọt nước mắt anh rơi
Mưa xối xả giăng ngập trời trắng lối
Khi em bước về phía ai rất vội
Lời yêu nào đang rộng lối đón emthơ tự sáng tác về tình yêu phần 7
Có một ngày không mặc áo màu quen
Em đã khoác màu hồng sen sắc biếc
Từ khi đó duyên tình ta vĩnh biệt
Đứng lặng nhìn chứ anh biết làm sao
Có một ngày dõi mắt ngắm trời cao
Lòng tự hỏi có khi nào em nhớ
Ngày xưa ấy đâu biết mình dang dở
Đâu nghĩ rằng tình vụn vỡ chia xa.

4. Chiều sân ga

Thơ: Rong Rêu

Sân ga chiều sầu tím nỗi biệt ly
Của người đi và người ở lại
Cơn gió buồn thổi lên màu tê tái
Ta bùi ngùi níu lại chút phôi phai
Đôi chân mòn sương gió phận làm trai
Anh ra đi với câu thề trở lại
Nước mắt rơi, rơi trong lòng tê dại
Nắm tay mềm xin em một ngày mai
Xe lăn dần hai phương trời chia hai
Anh đâu biết tình nhạt phai theo đó
Bụi mịt mù cuốn theo cùng làn gió
Ngắm nhìn về người yêu nhỏ tiễn anhthơ tự sáng tác về tình yêu phần 4
Chiều hôm nay thời gian vội lướt nhanh
Tiếng còi xe giành tranh người lữ thứ
Giờ chia tay buồn ơi làm sao giữ?
Nỗi niềm sầu chẳng ngôn ngữ phân minh
Bước lên xe cố ngoảnh mặt lại nhìn
Tìm đâu đó bóng hình người đưa tiễn
Vẫn biết rằng chỉ là cơn mộng viễn
Khẽ gượng cười lấp nỗi buồn vô biên.

6. Trả anh cho người ấy

Thơ: Ngọc Hân

Chắc người ta thương anh nhiều lắm đấy
Anh muốn gì họ cứ vậy chiều theo
Chẳng như em, người gì đâu thấy ghét
Tình cạn khô, cằn cỗi giống kẻ nghèo
Chắc bên người anh sẽ luôn vui vẻ
Chẳng ưu tư, chẳng mệt mỏi buồn rầu
Thôi anh hãy trở về bên người ấy
Buông tay nào, em chẳng trách anh đâu
Ừ em biết em là người ích kỷ
Mãi giận hờn chẳng suy nghĩ cho anh
Em cũng biết người ta luôn luôn tốt
Chỉ yêu anh, yêu rất đỗi chân thành
 thơ tự sáng tác về tình yêu phần 10
Thôi thì thế, trả anh cho người ấy
Thấy anh cười em cũng sẽ vui ngay
Dẫu cuộc đời còn bao nhiêu ngả rẽ
Yêu anh nhiều họ sẽ chẳng đổi thay
Thôi thì thế, chúc anh luôn hạnh phúc
Đừng nhớ em, đừng day dứt làm gì
Em mạnh mẽ, chẳng bao giờ biết khóc
Hãy yên lòng cứ thế bước ra đi !

7. Lời cuối cho anh.

Thơ: Ngọc Hân

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai
Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua
Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?thơ tự sáng tác về tình yêu phần 13
Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng !

8. Mộng ảo.

Thơ: Ngọc Hân

Em trở về thế giới của riêng em
Buồn vui với từng đêm đen lặng lẽ
Hạnh phúc, khổ đau, không cần ai chia sẻ
Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh
Em chẳng cần níu lại những mong manh
Bởi yêu thương phải chân thành… nhiệt huyết
Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết
Dối gian lòng là giết chết niềm tin !
Trả cho người những ngày tháng không tên
Trả yêu thương, vùi chôn tình ngang trái
Để quên đi thời đắm say vụng dại
Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đauthơ tự sáng tác về tình yêu phần 3
Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau
Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ
Chẳng vấn vương về những lời tình tự
Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa
Trả lại người mộng ảo của ngày qua
Trả luôn cả giấc mơ hoa thuở ấy
Dẫu con tim biết đớn đau nhiều vậy
Vẫn cam đành nhận lấy những đắng cay !

9. An nhiên.

Thơ: Ngọc Hân

Chẳng là gì thôi cứ thế đi anh
Sao phải chọn những khúc quanh mà bước
Không chung đường thì rẽ hai lối ngược
Cười thật nhiều, phía trước sẽ an vui !
Chẳng là gì thì cứ người dưng thôi
Đối diện nhau đỡ ngậm ngùi tiếc nuối
Đừng phân bua ai người mang lầm lỗi
Gieo muộn phiền trong vạn nỗi xót xa
Chẳng là gì ta vẫn cứ là ta
Vẫn hồn nhiên chan hòa, tươi sắc thắm
Sẽ một người nhớ mong ta nhiều lắm
Cho ta niềm say đắm cõi thần tiênthơ tự sáng tác về tình yêu phần 8
Mình trở về với ngày tháng an nhiên
Cười trong gió nghe bình yên đến lạ
Chẳng còn thấy lòng rối ren mệt lả
Giữa dòng đời chẳng nghiêng ngả vòng xoay!

10. Góc nhỏ nơi tim

Thơ: Thanh Trần

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim
Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy
Trong ký ức còn đâu anh được thấy
Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn
Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn
Chưa một lần nắm tay em thật chặt
Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt
Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim
Anh quay về căn gác nhỏ ngủ im
Con đường vắng hàng cây buồn rủ lá
Có lẽ nào tình chúng mình vội vã
Để bây giờ đôi ngả đã chia ly
Bước lên xe em không nói câu gì
Anh lặng lẽ nhìn xe đi lần cuối
Màn đêm buông như là đang xua đuổi
Sợi nắng chiều về tận phía chân mây.

11. Đắp mộ cuộc tình.

Thơ: Bảo Toàn Thanh Tú

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình
Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm
Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím
Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…
Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không
Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ
Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ
Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…
Định mệnh không cho hai đứa thành đôi
Mình chia tay một chiều mưa tầm tã
Rồi em đi về phương trời xứ lạ
Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…thơ tự sáng tác về tình yêu phần 9
Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn
Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ
Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ
Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…
Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau
Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút
Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát
Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

12. Khúc tự tình.

Thơ: Thiên Gia Bảo

Từ độ em đi nắng cũng buồn
Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương
Có khi một mình cười đau khổ
Người tưởng kẻ điên ở bên đường…
Bàn tay năm ngón mộng còn đan
Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng
Hồn không vẽ nổi hình dung cũ
Nên nhớ trong tim đã dần tàn…
Con đường kỷ niệm vẫn quanh co
Nay cứ nằm im muốn đợi chờ
Chẳng biết người đi mùa thu ấy
Sẽ trở về không…hay hững hờ…
Trước ngõ hàng cây tím bông rồi
Người còn cách biệt mãi xa xôi
Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại
Thì tim mới nở đóa hoa cười…thơ tự sáng tác về tình yêu phần 6
Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông
Để xóa ưu tư mộng vô thường
Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc
Còn hoài da diết nặng tâm hồn…
Đông về lành lạnh gió heo may
Chở nỗi niềm thương đến nơi này
Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ
Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy…
Có một kẻ điên đứng làm thơ
Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa
Xếp lên hàng chữ ngàn năm đợi
Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa ?

13. Tan vỡ

Thơ: Sầu Lẻ Bóng

Em hởi! em giờ, ở chốn nao?
Để anh sầu nhớ, lệ tuôn trào
Trông về phương ấy, anh nhớ mãi
Ngày nào hai đứa, ngắm trăng sao
Em hởi! đêm nào anh cũng mơ
Có lẽ tình anh, quá dại khờ
Người đã quay lưng, chẳng lưu luyến
Sao trái tim anh, mãi đợi chờ ?
Em hởi! vì sao nở xa quê ?
Quên đi mộng ước, buổi hẹn thề
Để anh ôm mãi, tương tư nhớ
Bởi cớ vì sao, em chẳng về?
Anh ở quê nhà, luôn ngóng trông
Tình anh héo úa, nát cả lòng
Bóng em ẩn hiện, trong nổi nhớ
Kỹ niệm hôm nào, em nhớ không?
Em ở phương trời, nào có hay ?
Tình anh lịm chết, theo tháng ngày
Nhớ em mòn mõi, tim đau nhói
Đêm ngày làm bạn, với men say
Em hởi! tình ta nay vỡ đôi
Tham sang phụ khó, xa anh rồi
Tình em thay đổi, sao nhanh quá ?
Lời hứa hôm nào, đã buông lơi
Anh biết đời anh, lắm phủ phàng
Tình đời cay đắng, nhiều gian nan
Tình xưa nghĩa cũ, em phai lãng
Ôi! trái tim đau, lệ tuôn tràn
Em hỡi! tình ta tan vỡ mau
Anh về chôn chặt, cả niềm đau
Từ đây thôi nhé, ta chia cách
Vĩnh viển xa em, mối tình đầu…/.

14. Hoài niệm buồn.

Thơ: Hương Nguyễn

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ
Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau
Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu
Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển
Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn
Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua
Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa
Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng
Anh nào biết ân tình em sâu nặng
Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi
Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi
Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổthơ tự sáng tác về tình yêu phần 2
Em lê bước chân buồn về cuối phố
Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông
Con đường xưa bia đá phủ rêu phong
Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ
Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ
Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ
Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ
Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt.

15. Tự tình 

Trái tim em dẫu chẳng thể thay lòng
Nhưng sâu thẳm không nhớ mong người nữa
Lời yêu thương từng cùng nhau hẹn hứa
Rồi một ngày hai đứa sẽ lãng quên
Đến một ngày khi nhắc lại cái tên
Chẳng còn thấy thân quen như dạo trước
Cuộc sống chẳng vô cùng…ừ em biết
Nên lặng thầm chôn hết kỷ niệm xưa !
Chuyện tình buồn giờ người đã quên chưa
Dòng ký ức có dư thừa… loang lổ?
Bóng hình em từ khi nào hoen ố
Từ khi nào người thôi nhớ thôi mong ?
Em chẳng cần thứ hạnh phúc đếm đong
Chẳng tiếc nuối khi không là gì cả
Trái tim yêu đã trở nên lạnh giá
Thì mong gì những quả ngọt hoa thơm
Có thể rồi em sống với cô đơn
Thà như thế vẫn hơn tình lạc lối
Khi yêu thương đã chuyển chiều xoay đổi
Ngóng trông gì những chắp nối dối gian !

16. Khép cửa hồn yêu.

Mình giờ là hai đường thẳng song song
Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt
Người im lặng để trả lời hồi kết
Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa.
Ván bài này đến phút cuối em thua
Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh
Sắc đã rũ em làm sao dám sánh
Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn.
Đêm lại về đối diện với cô đơn
Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín
Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn
Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu
Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu
Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ
Chắc người nghĩ em dối lừa này…nọ…
Nên lặng im mà chẳng có tạ từ
Nợ duyên mình cau đã héo trầu hư
Nên anh bước chẳng chần chừ gì nữa
Đời hụt hẫng chênh vênh không điểm tựa
Tắt nụ cười,em đóng cửa hồn yêu.

17. Một thoáng ngậm ngùi.

Em quay về đường cũ để làm chi
Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa
Thì thôi em như chưa lần vai tựa
Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng.
Tình cạn rồi chớ hi vọng chờ mong
Hãy thầm thả theo dòng đời trôi nổi
Chỉ tiếc thương một thời anh lặn lội
Kiếm tìm em sớm tối bước chung về.
Mình lạc loài giữa dâu bể nhiêu khê
Ôm bóng tối bốn bề đêm trống vắng
Chớ nói chi chuyện thề non biển hẹn
Rồi ước mơ như Trăng khuyết lại đầy.
Em hãy nhìn gió đẩy xuống chân mây
Vờn nhau đuổi tháng ngày bay xa mãi
Anh lặng bước thở dài không quay lại
Gánh đau thương tê tái ngẫn ngơ sầu.

18. Phố thu

Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang
Hoàng hôn lớp lớp phủ lá vàng
Tôi về phố cũ thưa thưa vắng
Xơ xác bên lề vạt nắng hoang

Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày
Tháng tháng trả về những hôm nay
Thời gian xuôi ngược mênh mông quá
Năm tháng ưu tư nỗi một ngày

Tôi về, thu đến, phố đơn côi
Nỗi niềm đơn chiếc: xác lá rơi
Thăm thẳm chân mây sầu lặng lẽ
Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời

Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai?
Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài
Ửng vầng mây tím: buồn vô cớ!
Nghe mùa thu về rơi trên vai…

Khói thuốc rơi đầy: dáng chiều mơ!
Nửa nhớ nửa quên, gót hững hờ
Góc phố tôi qua chầm chậm lại
Như ngắm anh chàng đứng làm thơ.

Ôi thu đợi chờ, thu ước ao:
“Người ấy về đây khép áo chào”
Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ?
Mới nghĩ thôi mà tim xôn xao!
(Thơ 7 chữ lãng mạn buồn về mùa thu, nhịp 4/3)thơ tự sáng tác về tình yêu phần 12

19. Tôi về phố cũ cùng thu.

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ
Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở
Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể
Độ tan tầm người ta đông như thế
Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…
(Thơ 8 chữ buồn về mùa thu cô đơn, lãng mạn)

20. Em là thu

Em là thu đó, em biết chăng?
Hoàng hôn nắng đổ bóng chiều giăng
Thu chết ngả nghiêng trên làn tóc
Em đứng trông theo lá úa vàng

Em là thu đó, em biết không?
Là nỗi tình thu của nhớ mong
Đứng lên em hỡi gom thu lại
Đừng để mùa đông nhỏ lệ hồng

Tôi thấy gió sầu của chia ly
Em có đưa tay cố ôm ghì ?
Gió đông đến rồi! Đừng bỡ ngỡ
Xin giữ trong lòng trái tim si

Em là mùa thu, em là thu
Em là mong nhớ của tình ai
Đừng sang đông nhé! Em – thu hỡi!
Để vương chút nắng ngõ hồn dài..

Và em là thu, em là thu!thơ tự sáng tác về tình yêu phần 11

Những bài thơ về tình yêu ở trên thật hay, thật ý nghĩa đúng không nào. Trong tình yêu có muôn vàn cảm xúc, từ yêu, ghét, giận hơn…Ngoài những lúc ngọt ngào lãng mạn tình yêu cũng trải qua những giông bão như cãi nhau, không hợp nhau rồi chia tay. Bao nhiêu cảm xúc dồn hết vào trong những vần thơ để giải tỏa nỗi lòng. Những bài thơ mà gocbao.com giới thiệu ở trên đây chứa đựng hết mọi cung bậc cảm xúc khi yêu, vậy nên nếu muốn hiểu hết về tình yêu thì bạn hãy tham khảo thật kỹ những bài thơ ở trên để rút ra bài học kinh nghiệm quý giá cho mình. Làm được như vậy tình yêu của bạn sẽ bền vững hơn. Chúc bạn luôn vui vẻ hạnh phúc nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *