Chùm thơ lính nhớ người yêu ca ngợi tình yêu đẹp chân thành thủy chung của người lính gửi đến người yêu nơi quê nhà. Đó là những tình cảm nhớ nhung da diết, là những nỗi buồn không biết tỏ cùng ai của người lính khi ở xa. Họ phải chịu nhiều thiệt thòi khi phải xa gia đình, xa người yêu để hoàn thành sứ mệnh bảo vệ tổ quốc. Sau những giờ mệt nhoài tập luyện ngoài thao trường người lính thường về với những nỗi nhớ nhung gia đình và nhất là người yêu ở xa.

Lòng cứ khắc khoải nhớ nhung, bao nhiêu cảm xúc của tình yêu đôi lứa dồn hết vào những vần thơ tình yêu, những nỗi nhớ không tên cứ thế trao dâng. Dưới đây là những chùm thơ về lính hay nhất bạn hãy cùng tham khảo để thấu hiểu nỗi lòng của những người bảo vệ tổ quốc nhé!

1. BÀI THƠ: YÊU LÍNH

Thơ: Lính mà em.

Nếu em là người yêu của lính
Thì đừng buồn xa cách nghe em
Ba năm lính xa vời tất cả
Anh trở về nghĩa vụ đã xong
Nếu em là người yêu của lính
Đừng phân bì so sánh người ta
Tháng phụ cấp đủ mua giấy bút
Gửi thư về tâm sự cùng em
Nếu em nhận tình yêu của lính
Chẳng mấy ngày được sống gần nhau
Chỉ tâm sự qua trang giấy trắng
Rồi trông chờ phút đợi hồi âm.

2. THƠ TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH

Thơ: Ho Nhu

Ai từng đã trãi lòng theo năm tháng
Để so đo trong những mảng tình yêu
Ai đã qua những gian khổ ít nhiều
Chắc sẽ hiểu tình yêu của người lính
Quá nửa đời cũng chẳng cần phỉnh nịnh
Đã yêu anh đâu toan tính thiệt hơn
Cũng vì yêu nên có lúc giận hờn
Em biết vậy yêu lính hơn anh nhỉ
Tình yêu lính không tròn câu họa Mĩ
Nhưng thật lòng và chung thủy trước sau
Mặc dù cho năn tháng chuyển sắc màu
Em vẫn mãi cùng anh tròn mộng ước
Việc mưu sinh dù em không chung bước
Nhưng đường đời chúng mình đã có nhau
Chẳng kể chi toan tính chuyện nghèo giàu
Yêu anh mãi chẳng làm nhàu năm tháng.

3. BÀI THƠ: TÌNH THƯ CỦA LÍNH

Thơ: Sinh Hoàng

Chiều dừng quân ngừng bước lưng đồi
Chiều biên cương bầu trời giăng thấp
Kê ba lô làm bàn thơ tình anh viết
Nét chữ không tròn gửi em yêu hậu phương
Chắc giờ này em đang buổi tan trường
Tà áo trắng bay trong chiều lộng gió
Cứ tưởng tượng mà lòng anh hớn hở
Em tung tăng giữa vùng trời bình yên
Nghĩ đến đây anh lại nhớ em thêm
Nhớ ánh mắt u uẩn chiều đưa tiễn
Anh thương em người yêu lính chiến
Ngày tháng năm dài mòn mỏi đợi chờ
Đường hành quân qua bao nẻo sông hồ
Biên cương núi cao, tiền tiêu điễm tựa
Mỗi đêm đêm căng tròn mắt lữa
Súng thép chắc tay giây phút nào lơi
Có những chiều buông mây xuống lưng đồi
Vai anh ướt lạnh mịt mờ sương núi
Anh nhớ em, nỗi nhớ về vời vợi
Nhớ nụ cười nhớ ánh mắt làn môithơ lính nhớ người yêu phần3
Thơ viết về em có màu của núi đồi
Có tiếng chim rừng gọi ngày vào tối
Có ánh sao khuya đêm tuần tra đưa lối
Có tiếng xạc xào trên lều bạt mưa rơi
Thư viết về em tranh thủ phút nghĩ ngơi
Nên chẳng đẹp lời xin em đừng dỗi
Cánh thư tình viết từ nơi biên giới
Gửi về em yêu nghìn nỗi nhớ thương.

4. BÀI THƠ: NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH

Thơ: Vũ Dung

Mãi là lính nếu anh được lựa chọn
Được yêu em được khoác áo màu xanh
Yêu cỏ cây yêu chiếc lá trên cành
Nơi quê mẹ có mùa thu vàng óng
Anh thích bầu trời xanh gió lộng
Trên lưng anh là tổ quốc thân yêu
Dưới cánh bay quê mẹ khói lam chiều
Thân thuộc quá dải đất hình chữ S
Anh đã bay vẫn bay không mỏi mệt
Nụ cười anh làm sáng cả bầu trời
Anh mãi hào hoa lãng tử mọi nơi
Bầu trời chỉ dành cho người dũng cảm
Anh thật đẹp khuôn mặt màu nắng rám
Khát vọng anh mang chinh phục bầu trời
Hạnh phúc giản dị chẳng nghĩ xa xôi
Mãi em vẫn là người yêu của lính.

5. BÀI THƠ: MỐI TÌNH ĐẦU CỦA ANH

Thơ: Hảo Trần

Mười tám tuổi anh bước vào quân ngũ
Tạm biệt quê hương chàng trai trẻ lên đường
Cùng đơn vị anh bước vào trận chiến
Chưa một lần anh biết đến yêu thương
Chiến trường xưa đầy khói lửa đạn bom
Đơn vị hành quân anh tiến về phía trước
Qua cánh rừng nơi đạn bom ác liệt
Gặp em gái đội thanh niên xung phong
Căn hầm nhỏ rung lên từng đợt bom
Anh nhìn em qua lập loè ánh chớp
Khuôn mặt tròn làn da màu sốt rét
Gần gủi thân quen như biết tự bao giờ…
Ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề
Mong manh quá hai trái tim thổn thức
Một phút thôi hai đứa mình tỉnh giấc
Nụ hôn trao ghì chặt mặc đất trời…
Ngớt đạn bom anh xông pha tiền tuyến
Em lao ra đi phá đá mở đường
Trong phút chốc kịp hỏi tên địa chỉ
Kịp hẹn thề trao gửi trọn yêu thương
Hành trang anh mang theo đời chinh chiến
Có tình em hẹn trở lại giảng đường
Hoà bình rồi anh trở về tìm lại
Em nơi đâu ..? anh lạc mất người thương
Mối tình đầu của anh đời lính chiến
Bao năm rồi tóc bạc đã pha sương
Nỗi nhớ em kiếm tìm bao day dứt
Nguyện suốt đời anh giữ trọn yêu thương.

6. BÀI THƠ: TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH

Thơ: Bích Xoan

Em yêu anh vì anh là người lính
Cả cuộc đời chẳng toan tính thiệt hơn
Tổ quốc gọi suốt chiều dài đất nước
Lính mà em quân lệnh cứ như sơn
Em yêu lính đôi lúc lắm tủi hờn
Phố đèn đêm thiệt cũng buồn anh ạ
Người ta bên nhau còn mình thì xa quá
Quà anh về… một nhành lá nguỵ trang
Có nhiều khi lòng cuộn sóng mêng mang
Tim thổn thức canh dài ta trăn trở
Đêm hành quân ngắm hình em đỡ nhớ
Mảnh trăng soi đầu súng…nhớ người yêu
Lính mà em! yêu lính thiệt thòi nhiều
Em hiểu lắm và không buồn tủi nữa
Nên bên anh em mãi là một nửa
Đêm mùa đông tim đỏ ấm tình nhau
Tình của lính trao em mãi trước sau
Sông có cạn, núi có mòn…vẫn vậy
Mãi trong anh lửa yêu thương bùng cháy
Tổ quốc trong lòng…và em…ở trong tim…!!!

7. BÀI THƠ: BIẾT TRẢ LỜI SAO 

Thơ: Dạ Thế Nhân

Trả lời sao…anh biết trả lời sao
Khi quê hương còn đó vạn hờn sầu
Khi bình lửa ngút trời trên đất mẹ
Những mối tình phải hiến trọn sơn khê
Trả lời sao…anh chẳng biết thể nào
Cho vẹn cả đôi đường…tình và nước
Chờ anh nhé để anh tròn chân bước
Giữ sơn hà vẹn nghĩa nước tình em
Bao lớp trẻ lên đường… em hãy xem
Đâu có phải mình anh mà hờn dỗi
Xếp tình riêng nhé em đừng nông nỗi
Hãy cười lên cho anh hởi tấc lòng
Rồi mai đây trên vạn nẻo phiêu bồng
Anh vẫn nhớ đôi môi hồng tươi mọng
Giấc chập chờn anh tưởng về người mộng
Dáng trang đài mãi lộng giữa hồn anh
Và từng đêm những phiên gác từng canh
Trời chiến địa ánh trăng vàng vỏ chiếu
Để anh giữa trời xa nhưng luôn hiểu
Có một người hết dạ mến yêu anh
Dẫu biết sa trường sinh tử mong manh
Đời trai đã nguyện hiến dâng quê mẹ
Vui lên em để gìn câu ước thệ
Anh sẽ về lau ngấn lệ…đoàn viên
Trả lời em… anh chỉ nguyện ơn trên
Luôn gìn giữ ánh mắt huyền như ngọc
Ước từng đêm giữa cô phòng đơn độc
Lời kinh cầu …đừng nghẹn khóc vì anh
Dẫu mưa tuôn gió lộng phủ bên mành
Em hãy nhớ trời xa anh vẫn bước
Cho tình ta và cho trời non nước
Mãi rực hồng …rạng ơn phước cha ông
Trả lời em…với tất cả nỗi lòng
Người lính trẻ…gót tang bồng viễn xứ
Anh sẽ về vùi quên đời lữ thứ
Ánh dương hồng sẽ rạng phủ tình ta.

8. TÌNH EM LÀ BÀI CA TRONG ANH

Thơ: Cương Lê

Tình yêu em..giúp anh vượt gian khó
Chẳng kẽ thù nào ngăn nỗi tình yêu ta
Nghỉ đến em ..tay súng anh chắc đà
Nả đầu giặc..trả thù nhà em nhỉ
Giữa trận đánh..vẫn nghe em thủ thỉ
Cố lên anh..tình em chỉ mình anh
Lúc hành quân.. thấy mắt em long lanh
Như thôi thúc..bước chân nhanh chiến thắng.
Ngày hoa bình…ta gặp nhau đằm thắm
Nụ cười rưng…giọt nước mắt vui mừng
Bao rực rỡ…trong ánh nắng tưng bừng
Tình đất nước…quyện tình ta nồng nàn.
Tình chung thủy…tỏa hương thắm đôi ta
Năm tháng qua…giờ đã là ông bà
Nhắc chuyên xưa…thêm đậm đà tình lính
Với cô giáo…thêm lung linh cuộc đời

9. BÀI THƠ: TÌNH THƯ & LÍNH

Thơ: Đắc Nguyễn

Chẳng bên nhau..em đừng buồn nữa nhé
Xa bây giờ ..có thể gặp ngày mai
Nợ sông hồ anh gánh nặng hai vai
Tình đất nước muôn đời còn ghi khắc.
Phận làm trai …lên đường theo chân Bác
Giữ biên cương dẫu ngược thác xuôi ghềnh
Anh sẽ về khi đất nước tàn chinh
Và nối lại duyên mình xưa em nhá.
Nếu có nhỡ… Tim anh thành sõi đá
Em vui lòng…mở dạ với người sau
Giữ cho anh chút kỷ niệm ban đầu
Đừng tẫm liệm …đừng chôn sâu niềm nhớ.
Pháo giặc hú…nhưng anh nào có sợ
Sợ em buồn…vì bên nớ chờ lâu
Sợ bên rèm người thức trắng đêm thâu
Đong nhung nhớ ..gối đầu lên u tịch
Rừng về khua côn trùng kêu rã rích
Tiếng vọng về như cổ tích tình ta
Cánh võng lay…đưa nhẹ dưới rừng già
Ru giấc mộng vào hương xa ngào ngạt.
Ầm một phát!!! Vạc rừng xanh tan tác
Khói đen ngòm …đất cát phụt trào bay
Đồng đội anh vài đứa chết trên cây
Chưa kịp dấu …hình trong tay còn giữ
Viết cho em….mấy dòng khơi chẳng đủ
Chiến tranh mà…sương phủ… nhuộm đời trai
Kễ sơ thôi chuyện binh nghiệp còn dài
Anh phải nghỉ …ngày mai còn chiến đấu.

10. THƠ CỦA LÍNH

Thơ: Sinh Hoàng

Thơ của lính không mượt mà trau chuốt
Viết trong rừng chiều dừng quân bên đồi
Nóc công sự gởi hồn vào mây gió
Nhớ về hậu phương nỗi nhớ chơi vơi
Vần thơ xanh, xanh như màu áo lính
Có sương đêm có mưa núi lưng đèo
Ánh trăng treo mơ màng trên cành lá
Có tiếng suối ngàn róc rách trong veothơ lính nhớ người yêu phần2
Thơ của lính thấm đẫm màu mưa nắng
Mắt quầng thâm thức trắng bước di hành
Thơ của lính là những đêm sâu lắng
Ánh sao rừng lấp lánh mắt em yêu
Vần thơ lính sắc son chỉ một điều
Yêu quê hương trọn tình yêu đất nước
Gởi về em bằng tấm tình tha thiết
Lính mà em … đừng hờn trách anh nha.

11. THƠ TÌNH LÍNH: ANH CÓ BIẾT

Thơ: Violet Hoa

Em đã yêu một màu xanh áo lính
Từ khi còn trong bụng mẹ chưa sinh
Bởi cha em cũng theo nghiệp chiến binh
Đã giành lại hòa bình cho đất nước
Hình ảnh cha cho em niềm mơ ước
Mong một ngày sẽ tiếp bước quân hành
Mang trên mình bộ trang phục màu xanh
Như cha đã từng mang thời trai trẻ….
Em lớn lên bên dòng sông lặng lẽ
Nơi quê nhà vắng vẻ tiếng bi bô
Bầy trẻ thơ luôn khao khát mong chờ
Được đến trường đùa nô bên chúng bạn…
Bỗng trong lòng dâng nỗi buồn vô hạn
Em thấy thương các em nhỏ quê mình
Nên đành lòng lỡ hẹn ước mơ xinh
Em quyết chọn cho mình nghề dạy học
Nghề em chọn biết bao điều khó nhọc
Ươm mầm xanh tạo vóc dáng tương lai
Những khó khăn vất vả tháng năm dài
Bao thế hệ ngày mai luôn vững bước
Dù thế nào không quên niềm mơ ước
Em chọn rồi – một điều ước đó thôi
Nghề của em cao đẹp ở trên đời
Cũng như nghề bộ đội anh đã chọn..

12. BÀI THƠ: TÌNH THƯ CỦA LÍNH

Thơ: Sinh Hoàng

Chiều dừng quân ngừng bước lưng đồi
Chiều biên cương bầu trời giăng thấp
Kê ba lô làm bàn thơ tình anh viết
Nét chữ không tròn gửi em yêu hậu phương

Chắc giờ này em đang buổi tan trường
Tà áo trắng bay trong chiều lộng gió
Cứ tưởng tượng mà lòng anh hớn hở
Em tung tăng giữa vùng trời bình yên

Nghĩ đến đây anh lại nhớ em thêm
Nhớ ánh mắt u uẩn chiều đưa tiễn
Anh thương em người yêu lính chiến
Ngày tháng năm dài mòn mỏi đợi chờ

Đường hành quân qua bao nẻo sông hồ
Biên cương núi cao, tiền tiêu điễm tựa
Mỗi đêm đêm căng tròn mắt lữa
Súng thép chắc tay giây phút nào lơi

Có những chiều buông mây xuống lưng đồi
Vai anh ướt lạnh mịt mờ sương núi
Anh nhớ em, nỗi nhớ về vời vợi
Nhớ nụ cười nhớ ánh mắt làn môi

Thơ viết về em có màu của núi đồi
Có tiếng chim rừng gọi ngày vào tối
Có ánh sao khuya đêm tuần tra đưa lối
Có tiếng xạc xào trên lều bạt mưa rơi

Thư viết về em tranh thủ phút nghĩ ngơi
Nên chẳng đẹp lời xin em đừng dỗi
Cánh thư tình viết từ nơi biên giới
Gửi về em yêu nghìn nỗi nhớ thương.

13. NGHIỆP LÍNH

Xa quê hương tôi bước vào nghiệp lính
Xa gia đình, xa tổ ấm thân thương
Tuổi thanh xuân tôi chôn giữa thao trường
Và chấp nhận những ngày cay đắng nhất.
Bao ngày rồi, bao đêm tôi thao thức
Nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ người thương

Ba tháng quân trường thắm đầy gian khổ
Nắng Đà Nẵng cát bụi mịt mù bay.
Đêm trăng sáng một mình tôi đứng gác
Lòng trào dâng bao nỗi nhớ quê nhà
Rồi trong lòng bổng cất lên tiếng khóc
Hu! Hu! Hu! Nhớ nhà, nhớ người yêu…

14. GỬI BẠN BÈ LÀM XONG NGHĨA VỤ

Mai mầy về thành phố dang rộng tay
Đón mầy và đón bao thằng đã làm xong nghĩa vụ
Mai mầy về bình yên trong giấc ngủ
Có nhớ bạn bè biên giới ướt sương đêm
Có nhớ tụi tao khao khát hôn lên mái tóc mềm
Của con gái một thời thương nhớ nhất
Mầy về mùa mưa, quần áo không lấm lem bùn đất
Dép sa-bô gô trên phố chiều vàng

Quen tính hay đi mầy cỡi xe đạp lang thang
Có nhớ tụi tao cởi trần đi phục.
Hãy mở mắt ra nhìn đời trong đục
Nhìn thật bao dung và cũng thật ra người

Hãy nhớ trong gian lao tụi mình vẫn cười
Trong thiếu thốn vẫn kiên trì khắc phục
Đừng chùn chân nếu chạm vào tiêu cực
Dấu ấn chiến trường nào dễ phôi phai.

Mai mầy về với người yêu trong tay
Hãy hôn giùm tao những nụ hôn đời lính
Hãy nói giùm tao trong phút giây trầm tĩnh
Rằng: cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương

Gặp cô gái nào mầy thấy dễ thương
Hãy chào giùm tao nụ cười mong nhớ
Mầy đã trải qua những đêm nằm trăn trở
Cái riêng trong lòng đã chia sẻ cho nhau

Vết thương nào không quằn quại cơn đau
Lại mơ thấy đôi tay mềm chăm sóc
Tụi mình con trai lúc lòng chùng, chực khóc
Đâu phải yếu mềm khi vuốt mắt bạn thân.

Mai mày về đi dưới phố cây xanh
Nếu gặp nắng đừng đưa tay che vội
Hãy nhớ tụi tao trầm mình trong nắng đội
Khát dòng sông như khát thuở thanh bình

Phố lên đèn, ánh điện sáng lung linh
Có nhớ tụi tao bên này đêm – bóng – tối
Mấy tháng ròng giọt dầu hôi không biết tới
Nên rất trẻ thơ muốn trăng sáng bốn tuần.

Mầy về ra nông trường, vào xưởng máy hay cơ quan
Hãy làm việc bằng tinh thần người lính
Cái thiếu ở chiến trường mày đâu cần làm sổ tính
Hãy làm thật nhiều sản phẩm giúp tụi tao.

Mai mầy về thành phố rợp cờ sao
Tao lại nhớ năm xưa tụi mình đi phấn khởi
Buổi tụi mình lên đường, chưa rõ bài Em vẫn đợi
Nên tay cô gái nào đứng vẫy mãi theo xe
Và thư đến với tụi mình trong rừng khộp, rừng le

Thành sức mạnh trên đau lê xuất kích
Mầy đi xi-nê có nhớ những lần bám địch
Nòng thép dài thay tay mát bàn tay
Tiễn mày về, gió lốc, bụi mù bay

Cho tóc rợp bám đầy đường ít nắng
Trung đội thiếu mầy tao càng thấy vắng
Nhưng vững tin đội ngũ vẫn có mầy
Tao chừ còn nặng nợ với cỏ cây

Nên chẳng biết nói sao cho thấy rõ.
Đất nước mình: hoà bình và súng nổ
Ở mặt trận nào cũng cần có lòng tin
Trong thời đại tụi mình trật nước sẽ bay lênthơ lính nhớ người yêu phần 1

Bằng trí tuệ và mồ hôi tuổi trẻ
“Vì nhân dân quên mình ” bài hát dậy trong lòng mới mẻ
Mai mày về tao xin gởi bài thơ.

15. BÀI THƠ TÌNH TẶNG NGƯỜI GÁC ĐÈN BIỂN

Anh nhớ em yêu qua trăm dặm sóng
Mỗi buổi trăng lên, mỗi lúc trăng tà
Khi nắng mai in gợn hồng biển rộng
Khi cánh buồm trở lại cánh bờ xa

Anh biết em lo từng cơn biển động,
Từng tia chớp đông, từng buổi mây mù
Trong giấc ngủ, em nghe cồn tiếng sóng
Tưởng ánh đèn anh tắt giữa đêm thâu

Ngọn hải đăng anh thắp trên sóng cả
Đêm mịt mùng vẫn cháy mãi không thôi
Em biết đấy, tình anh như ánh lửa
Qua gió mưa, tia sáng vẫn chói ngời

Anh không nghĩ sóng gặm mòn hạnh phúc
Tuổi thanh xuân nơi thăm thẳm chân trời
Anh biết rõ có đêm thầm em khóc
Vẫn mong anh đứng giữa trùng khơi

Em hãy nhìn những con tàu trở lại
Cánh hải âu từ sóng cả bay về
Tàu đã đi theo ánh đèn anh rọi
Chim mang lời anh nhắn tới làng quê

Anh gửi theo niềm vui và nỗi nhớ
Chở đến em trọn đất cảng quê nhà
Có tình em, tim anh thêm thắm đỏ
Làm một cây đèn biển sáng trời xa.

16. LÍNH

Ngày vào lính tôi tròn 19 tuổi
Cách xa nhà kỷ niệm nhớ buồn thương
Ngày tôi đi biết bao điều muốn nói
Nhưng dòng đời còn rất nhiều trái ngang.
Người tôi yêu vừa tròn 18 tuổi
Cách xa nhà kỷ niệm khó mà quên
Nhưng giờ đây số phận đã muộn màng
Đã đưa tôi bước vào lính tráng
Xa em rồi còn nhớ anh không
Hoàng hôn vào lính, lính đơn côi.
Màn đêm buông xuống lính vẫn đơn côi.

17. NGÀY ĐẦU NHẬP NGŨ

Tôi còn nhớ ngày đầu nhập ngũ
Một nỗi buồn chan chứa ở lòng tôi
Bước lên xe mà tuông trào nước mắt
Nhìn bạn bè mà cảm thấy tuổi thân
Những người thân với anh mắt u buồn
Nhìn quanh quẩn người yêu không có
Xe chuyển bánh như lòng tôi tan nát
Thế là quê hương tôi đã xa mất rồi.
Một tuyết trời lạnh thấu vào tim
Từng đoàn quân kéo về doanh trại
Thu nhỏ mình trong quân ngũ Việt Nam.

18.TẶNG EM

Anh tặng em cái nắng thao trường
Cái chói chang những trưa hè nóng bỏng.
Anh tặng em cả bàn tay cháy nắng
Cơn mưa chiều quần áo ướt mồ hôi
Tặng em tất cả những ước mơ
Cái mong manh của một thời trai trẻ
Tặng cho em những ngày tháng xa mẹ.
Đường hành quân phía trước còn dài!
Cố gắng chờ anh ngày hội ngộ
Chúng mình sẽ nói chuyện mai sau.thơ lính nhớ người yêu phần4
Tình yêu người lính thật buồn nhưng lại rất đẹp phải không, những vần thơ lính xa người yêu ở trên không chỉ giúp những người lính sau khi đọc tìm thấy sự đồng cảm trong đó mà nó còn là nỗi niềm gửi gắm về quê nhà, để những ai đang yêu lính có thể hiểu tâm tư tình cảm của người lính như thế nào, họ không chỉ trải qua những vất vả về thể xác mà tình cảm của họ cũng rất thiếu thốn. Gocbao.com thấy tình yêu người lính thật đáng trân trọng còn bạn thì sao? 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *